Đối thoại – Tranh luận với việt cọng – việt gian là sụp bẫy Hòa hợp – Hòa giải

http://hon-viet.co.uk/NguyenNhon_DoiThoaiTranhLuanVoiVietcongVietgianLaSupBayHHHG.htm

Đối thoại – Tranh luận với việt cọng – việt gian là sụp bẫy Hòa hợp – Hòa giải

BatTayVoiQuy

Tranh luận hay Đối thoại với việt cọng – việt gian để làm gì?

Ngám dzô nói chiện là sụp bẫy hòa hợp – hòa giải mà nghị quyết 36 kiệu tốn bạc triêu đô mà không mua được.

Tôi xin gởi lại bài viết từ năm 1995 để góp ý.

LỜI DẪN:

Trong cuộc “Hội Thảo Hiểm Họa Bắc Phương” dưới sự chủ tọa của Ngô Thanh Hải, cố vấn Liên Minh Dân Chủ VN Lê Phát Minh “kêu gọi người Việt hải ngoại hợp tác với csvn để bảo vệ Tổ quốc!

Đâu phải bây giờ nhóm Đại Việt ly khai Ngô Thanh Hải mới công khai thỏa hiệp với việt cộng gọi là chống tàu cộng. Cách nay ngót hai mươi năm, nhóm Đại Việt “thỏa hiệp” nầy đã chủ trương “hòa hợp hòa giải với việt cộng” rồi.

Hòa Hợp Hòa Giải là hành động phản bội và tội ác

Xưa nay hễ trong nhà có việc anh em bất hòa thì các bậc trưởng thượng thường khuyên ngăn: Anh em trong nhà đừng chống nhau, hãy lo chống kẻ thù trước mặt. Lần này xin thưa không phải như vậy, mà đây là một ý đồ khác biệt của một nhóm người có thể gây nguy hại cho đại cuộc chống Cộng trong ngoài nước cần phải được làm sáng tỏ. Riêng những ai có ý đồ kia khác, chớ có lu loa cái câu cũ rich: “Phe ta chống phe mình”, Vì đây không phải là sự khác biệt về “thế cách” chống Cộng giữa những người anh em cùng chí hướng mà là sự khác biệt về “thái độ chính trị” cần phải được minh định rạch ròi trước công luận đồng bào tỵ nạn Cộng sản,

Ngày xưa, mỗi khi thấy đệ tử toan tính chuyện “làm Phật, giải Phật”, tức là phân tích, chia chẻ về yếu quyết của đạo Thiền, thì các vị Tổ sư lập tức đe dọa. “Chớ, chớ có động đến. Động đến ăn 30 gậy”. Lần này nhỏ tôi đánh liều ăn 30 gậy, cả gan động đến vấn đề sinh tử hiện nay: Hòa Hợp, Hòa Giải với Việt Cộng. Gã cựu tù tôi vốn là dân nhà quê, ruột để ngoài da, nghĩ gì thì nói phăng ra, không biết rào đón quanh co. Cho nên cái ngày 24-9 vừa qua, đứng tại phòng hội của Ban Đại Diện Cộng Đồng, bèn huỵch toẹt rằng: “vấn đề không phải ở chỗ ngồi trên hay đứng dưới, cũng không phải cái chuyện nói lâu được 10 phút hay 3 phút tại diễn đàn, bên cạnh kẻ tay sai Việt Cộng Vũ Đức Vượng. Vấn đề ở đây là “thái độ chính trị” phân biệt minh bạch giữa lập trường chống Cộng và lập trường Hòa Hợp, Hòa Giải với Việt Cộng. Những người chống Cộng chân chính chỉ có thể đứng đối diện với VC hoặc tay sai, phía sau có đông đảo đồng bào hỗ trợ, cổ võ để chất vấn, lên án, thậm chí phã vỡ diễn đàn chớ không phải như những người Hòa Hợp, Hòa Giải sẵn sàng hợp tác, tranh luận, tức là cung cấp đối tượng để cho những người thân Cộng thành hình diễn đàn. Có lẽ câu nói trên phạm phải điều húy kỵ cho nên lập tức có tiếng xì xồ phá bĩnh, kể cả cái vụ nắm tay, níu áo không cho nói tiếp. Gã nhà quê tôi thật sự ngỡ ngàng. Ngỡ ngàng vì chọc quê thì ít, mà vì cái thái độ của những người trước nay vẫn tự xưng chống Cộng mà chỉ một sớm, một chiều rẽ bước sang hướng trái ngược một cách thản nhiên thì nhiều.

Họ dở trò mị dân bằng chiêu bài “chống Cộng kiểu mới” để ru ngủ đồng bào chống Cộng như vầy: Biểu tình là biện pháp cực đoan, quá khích. Xua đồng bào đi biểu tình mãi vừa làm đồng bào mệt mỏi, vừa làm mất cảm tình người Mỹ chớ không lợi ích gì. Chi bằng cứ để năm ba người “đại diện” lên diễn đàn “Quốc tế”, kẻ ngồi trên làm diễn giả, người đứng dưới nhắc tuồng là đủ, khỏi nhọc lòng đồng bào làm chi. Lại nữa, cái lối chống Cộng kiểu mới này có lợi nhiều lắm. Một là đại diện của ta được ngồi ngang hàng với bọn thân Cộng hoặc tay sai, hoặc VC đi nữa thì vẫn hách, miễn là được. . “nói” bằng thời lượng của họ là được rồi. Cái lợi thứ hai là có La dô truyền thanh cho người Mỹ nghe, còn họ có chịu nghe không là chuyện khác. Cái lợi lớn lao thứ ba trên mặt trận chống Cộng bằng “Văn hóa” là lời nói của đại diện ta được thu băng “tàng trữ” vào thư viện để làm tài liệu nghiên cứu lịch sử (!).

Cái lối nói biểu tình là cực đoan, quá khích chỉ có thể nói cho những người chưa từng biết sự ác độc và dã man của VC đối với dân chúng, khả dĩ họ còn nghe được. Chớ còn đối với những người đã từng sống và đau khổ vì VC thì việc biểu tình chỉ là biện pháp tối thiểu phải làm thôi, chỉ vì trong hoàn cảnh không thể làm quyết liệt hơn. Còn cái vụ sợ mệt nhọc thì cũng vậy. Những ai chưa từng biết cảnh cày cuốc nhọc nhằn quanh năm suốt tháng mà vẫn đói. Những ai chưa từng bị bới rác để sống từng ngày thì mới ngại mệt nhọc đi biểu tình, chớ còn đồng bào tỵ nạn chúng tôi thì mệt nhọc như vậy thì thấm thía gì, nếu như phải cực nhọc hơn nữa mà đuổi cổ được bọn VC ra khỏi xứ này thì đồng bào tỵ nạn vẫn sẵn sàng làm. Cho nên cái giọng giả nhân, giả nghĩa đó chẳng lừa bịp được ai.

Tôi sẽ không viết bài này vì hành động tích cực của đồng bào tỵ nạn cộng sản trong các cuộc biểu tình rầm rộ trong mấy ngày vừa qua đã “phủ định” mạnh mẽ và minh bạch cái lập trường ngụy hòa kể trên đầy đủ rồi. Không phải vậy sao?. Cuộc hội thảo “Bể dâu” tại Đại học San Francisco đã bị đồng bào biểu tình biến thành cuộc ca hát “Lẫu dê” trơ trẽn và thảm hại. Một cuộc hội thảo lớn được quảng cáo rầm rộ, rốt cuộc chỉ có diễn giả mà không có người nghe. Chỉ có hai ông chống Cộng trả cho mười đồng, vào xem chơi một lúc, rồi chê dở ẹt đòi tiền lại, rồi phủi đít đi dìa. Chỉ tiếc rằng Truyền hình địa phương vì bị “xộ” ngày hôm trước bởi cuộc nghi binh chơi trò cân não của những đấng chống Cộng lả lướt, khiến toán thu hình chạy đến chỗ hội “Múa rối” mà không thấy biểu tình gì cả, nên lần này không tới thu hình chiếu cho đồng bào xem chơi. Nhưng mà cuộc biểu tình chống “Rối rít” tại Santa Cruz mới thật là ngoạn mục. Lần đầu tiên người dân Mỹ ở đây chứng kiến và ngạc nhiên khi thấy hàng trăm người Việt tỵ nạn, cờ xí ngợp trời, rầm rộ reo hò chống Cộng. Các đấng ham nghe tiếng nói của mình truyền đi trên La dô Mỹ chắc thấy tiếc rẽ khi thấy đài Truyền hình 11 truyền đi hình ảnh của em sinh viên mặc T-shirt mang bản đồ Việt Nam và Quốc kỳ ngang nhiên vào hội trường chất vấn Vũ Đức Vượng, trong lúc đồng bào ở ngoài hô khẩu hiệu rầm trời.

Sở dĩ viết bài này vì vấn đề lớn lao, nhiêm trọng hơn: Đó là chiến dịch vừa đẩy lùi sức mạnh của lực lượng chống Cộng Hải ngoại, vừa làm sống dậy phong trào Hoà giải, Hòa hợp.

Như trên đã nói, vì ngỡ ngàng trước thái độ quay quắt của một số người nên tôi để tâm tìm hiểu. Có anh em bảo cho tôi hay, trong phiên họp bữa đó, có sự hiện diện của các nhân vật thuộc nhóm Liên Minh Dân Chủ có thể thuộc khuynh hướng “thỏa hiệp”. Cái vụ phân liệt trong Liên Minh thì tôi có biết bởi vì tôi có một số đồng môn ở cả hai phía Thỏa Hiệp-Kiên Định. Điều tôi nghĩ mãi mà không hiểu là vấn nạn này: Vì sao mà cái gương nhục bại của phong trào Nguyễn Đình Huy còn sờ sờ, nóng hổi đến nỗi những người “vận động chánh trị” có cỡ như học giả Douglas Pike mà còn phải than dài: “Việt Nam là cơn ác mộng cho những người vận động chánh trị”, thì ở đây lại đi tái diễn cái cái trò đó vào lúc này? Trong khi nhóm ĐạiViệt. thỏa hiệp trong nước mới chỉ toan tính tổ chức “Diễn Đàn Dân Chủ” có xin phép VC đàng hoàng, lại được ông Mỹ lớn thỏa thuận trước với Bộ Chính Trị VC rồi, mà vẫn còn bị bắt bỏ tù, rồi kêu án lãnh tụ Nguyễn Đình Huy tới 17 năm, thì ở đây tại sao đồng chí của ông lại vẫn tiếp tục toan tính mở “Diễn Đàn QuốcTế” tranh luận Quốc-Công là sự vụ gì?.

Nghĩ mãi chưa ra, thì may quá, có người Đại ký giả Yên Mô cho trích đăng nguyên văn bài phỏng vấn đại lãnh tụ trên thực tế của nhóm thỏa hiệp là Ngài Steven Young. Đọc xong thì tôi hiểu vì sao mà mấy ngày nay xù xì ở chỗ này, xục xịt ở chỗ kia cái câu mà nếu cách đây một năm, bất cứ ai nói ra đều bị đồng bào chửi:”Đàng nào thì cũng phải nói chuyện với VC thì chi bằng cướp thời cơ nói sớm cho rồi. Uống rượu mời hay hơn uống rượu phạt”. Đó là câu mà các đệ tử dùng để quảng diễn một cách bình dân cái “Ý chỉ” của Đại Sư phụ người Mỹ có tên là người “Trẽ” mặc dầu người không còn trẽ nữa:”Chúng tôi (?) chấp nhận lập trường Hòa Hợp, Hòa Giải theo hướng từ Độc Đảng đến Dân Chủ”. Rằng:”Khi nào cần đấu võ phái…Tướng Nhật tới (dường như là ông Tướng chạy làng hồi 75 thì phải). Khi nào cần đấu văn thì phái …một ông văn tới (chỗ này chắc Sư phụ moi óc tìm mãi chưa thấy một “nhân vật” sáng giá nào nên không thấy nêu tên). Nghe cái giọng này của Sư phụ làm tôi nhớ lại giọng trịch thượng của một vài Cố vấn Mỹ có đầu óc thực dân hồi trước 75 quá đi. Đối với mấy đấng thực dân này thì bề trên của tôi đối đãi ra chúng tôi không biết, chớ còn đám nhỏ chúng tôi ăn miếng, trả miếng ra trò, đôi khi còn vung tay múa chân dọa…thọi nữa. Để hù dọa VC, Sư phụ bảo rằng: “Nếu người Cộng sản không biết nắm lấy thời cơ nói chuyện với chúng tôi (?) thì chúng tôi sẽ…tiếp tục tranh đấu”. Chỗ này kẹt lắm Sư phụ ơi!. Xin mách cho Sư phụ rõ: Khi đệ tử của người lý luận tới chỗ này thì đâm ra ngắc ngứ, khi được hỏi bằng sức mạnh nào để “tiếp tục đấu tranh”. Ngắc ngứ vì nửa muốn trả lời là bằng sức mạnh quần chúng, nhân dân, nhưng ngặt nỗi vừa mới đây đã phủi ra là tập hợp biểu tình lúc này là lỗi thời, là cực đoan quá khích, bây giờ làm sao nói lại được. Nửa muốn nói phăng ra là dựa vào sức mạnh Mỹ, nhưng mà cũng không ổn, vì nhưvậy vừa yếu về chính nghĩa vừa gây ngờ vực, vì ai cũng biết rằng cái chỗ dựa Mỹ đó là phù trầm, bất trắc khôn lường như vụ bán đứng 75 là một. Vụ bán đứng phong trào Nguyễn Đình Huy mới đây là hai.

Kẹt quá mấy ông nhỏ bèn giở sách ra đọc: “Thời đại ngày nay là thời đại đối thoại hòa bình, hợp tác phát triển Quốc tế và. . vân vân”. Và theo thói quen trong trường học, phải lấy thí dụ để dẫn chứng quan điểm của mình, bèn nói rằng: Đến như những kẻ thù truyền kiếp như Do Thái-Palestine mà ngày nay còn nói chuyện Hòa Bình với nhau được huống chi giữa người Việt với nhau. Đến đây thì hết thuốc chữa, bởi vì ai nấy đều biết rằng: Sỡ dĩ Palestine mà nói chuyện được với Do Thái là nhờ ở sức mạnh quân sự manh mẽ của họ, đặc biệt là tổ chức Biệt Động Quyết Tử Hamas lừng danh thế giới. Còn phía chống Cộng chúng ta ngày nay có gì?

Gã nhà quê xin thưa thật như vầy: Ngày nay chúng ta chỉ biết dựa vào sức mạnh của Dân Tộc thôi. Đó là chỗ dựa vững chắc, chân thật và lâu bền muôn thủa. Trong nước, VC có công an, binh lực vũ khí trấn áp thì những người chống Cộng đủ mọi khuynh hướng dựa vào sức mạnh dân chúng mà đương đầu với bạo lực. Ngoài nước, VC đuợc luật pháp và công lực Mỹ bảo vệ, thì người Việt chống Cộng huy động đồng bào tỵ nạn Cộng sản đứng lên ngăn đánh, uy hiếp không cho VC yên ổn “làm ăn” trên xứ này.

Trong khi VC ở trong nước bị phủ vây bốn phương tám hướng, bị chống đối từ trong nội bộ ra đến ngoài dân, đang đến hồi nguy kịch thì không có lý do gì một số người Việt Hải ngoại lại đi nghe lời người ngoài lăm le nói chuyện với VC. Làm như vậy là phản bội những người chống Cộng trong nước.

Trong khi VC đang bị áp lực tranh đấu của đồng bào Hải ngoại mà chùn tay trong việc bắt bớ, giam cầm những người chống đối trong nước, thì việc một số người Việt vì mưu đồ phe nhóm toan làm nhẹ sức mạnh tranh đấu của đồng bào Hải ngoại là Tội Ác. Vì làm như vậy là bỏ rơi những anh em Quốc Gia chống Cộng chết rục trong tù.

Chừng nào VC chưa thả hết tù nhân chánh trị trong nước ra và để cho họ tự do nói lên tiếng nói của họ thì người Việt Hải Ngoại vẫn tiếp tục chống Cộng.

Chỉ khi nào VC chịu ngồi lại nói với những nhóm chống đối trong nước, thảo luận về một “Tiến trình Dân Chủ hóa” đất nước thì khi đó người Việt Hải ngoại sẽ góp ý kiến về phần mình đối với tiến trình Dân Chủ hóa đó, chớ không có vụ tranh luận phải quấy gì trước cái gọi là “Diễn Đàn Quốc Tế” không có người nghe và không ai có thẩm quyền giải quyết, chỉ là “gởi gió cho mây ngàn bay”.

Nhỏ tôi vừa mới mướt mồ hôi làm cái việc luận giải lòng vòng về cái thực tại “Hòa Hợp, Hòa Giải” đáng phải ăn 30 gậy. Để tránh ăn gậy, giờ đây nhỏ tôi bèn bắt chước các vị Tổ sư, khi được hỏi “Thiền là gì?”, bèn chỉ cây bách mọc ngoài sân. Nay hỏi “Hòa Hợp, Hòa Giải ở đâu ra?”, bèn chỉ vào ông Mỹ “trẽ” ở Minnesota. Xét vì hậu sinh trí óc cùn nhụt, lại thêm 15 năm tù trong lẫn tù ngoài, thân xác tả tơi, thần trí hồ đồ, khạc ra được một câu gọn ghẽ như trên nghĩ cũng đáng được tha cho 30 gậy. Hoặc giả quý vị vẫn cứ muốn khện 30 gậy thì nhỏ tôi cũng vui lòng nhận lãnh, chỉ xin quý vị gia hộ, độ trì cho mấy ông “làm chánh trị” xứ tôi sớm hồi tâm phản tỉnh, nhận thức đúng thực tại chớ đừng chạy theo tham vọng cá nhân, phe nhóm để một lần nữa du dân tộc vào chỗ khốn cùng.

Và để kết thúc, xin lẩy Kiều mấy câu để cho những ai cậy tuổi trẽ, tài cao suy gẫm:

Đã mang lấy nghiệp vào thân

Thì đừng trách lẫn trời gần, trời xa

Thiện căn bởi tại lòng ta

Chữ Tâm ấy mới bằng ba chữ Tài

Có tài mà cậy chi tài

Chữ Tài liền với chữ Tai một vần.

Nguyễn Nhơn

10/95

CÓ NÊN TRANH LUẬN VỚI CS HAY VGCS? — MỘT GÓP Ý

Lê Tường An

Kính Thưa Quý Vị,

Góp ý nầy dựa trên bài viết mới đây của LS Lê Duy San, trong đó LS San đề nghị là chúng ta không nên tranh luận với CS hay VGCS.

Trước hết, tôi đồng ý với luật sư San là ta nên tẩy chay những cuộc thảo luận do người Việt thân cộng (cs nằm vùng (?)) tổ chức và điều khiển. Trong các cuộc thảo luận nầy họ sẽ thiên vị cs và làm đủ mọi cách để cho cs chiếm ưu thế mà tuyên truyền. Do đó, tẩy chay là thái độ chống cộng rất khéo léo và hữu hiệu.

Một câu hỏi cần đặt ra là: Ta có nên tranh luận với CS hoặc VGCS hoặc người Việt hải ngoại "vô tình" đưa lên diễn đàn những bài viết gây ra chia rẽ cộng đồng người Việt QG hải ngoại, hoặc làm tổn thương chính nghiã của Người Việt QG hay không?

LS San đã trả lời câu hỏi nầy như sau:

"Tranh luận ở trên diễn đàn với các thành phần VC hay VGCS , chúng ta nên dành hết thì giờ để đánh thẳng vào mục tiêu của chúng ta là bọn Việt Cộng. "(LS/LDS)

Nói cách chung, tôi cũng đồng ý với LS San. Tuy nhiên, có những trường hợp ta cũng nên đối phó một các thiết thực để bảo vệ sự đoàn kết của cộng đồng người Việt hải ngoại, đồng thời vạch rõ ác tâm cũng như những ngụy luận của tác giả. Tôi xin nói rõ suy nghĩ của tôi để đọc giả rộng đường suy luân.

1/ Đối với những bài viết (trên diễn đàn) tuyên truyền của cs như bài ca tụng Hồ Chí Minh (như của Chế Trung Hiếu), hoặc bài viết nhằm mục đích chia rẽ, như chỉa rẽ tôn giáo (thí dụ bài viết nặc mùi thân cộng của Trần Chung Ngọc, Nguyễn Mạnh Quang,…) và những emails kém văn minh vô giáo dục của nicks ma, nicks qủy, chúng ta phải tẩy chay.

2/ Tẩy chay như thế nào? Tẩy chay bằng cách BLOCK (hoặc SPAM hoặc bỏ vào TRASH) emails của họ để cô lập họ. Tuyệt đối không tranh luận và chửi bới bằng email gởi kèm bài viết tuyên truyền, gây chia rẽ, hoặc ăn nói lộng ngôn của nhóm người xuẩn động, nhưng nham hiểm nầỵ. Đối đáp với lũ người nầy là mắc kế của kẻ gian, tiếp tay đăng tải những bài viết tuyên truyền, đầu độc gây chia rẽ của chúng.

Tôi hiểu quý vị vì lý tưởng của mình nên không chịu nổi phải chửi lại, viện cớ:" Gặp Phật thì tu, gặp quỷ thì trừ"! Nhưng trừ quỷ cách nầy thì rõ là không hiệu quả mà còn mắc kế, loan tải những bài viết đầu độc của kẻ địch. Người QG ta có sĩ diện, nếu ai chửi ta, ta nổi giân không chịu nỗi. Nhưng cộng sản thì khác, chúng không có sĩ diện gì cả, chúng không nao núng khi bị chửi mà còn lấy lời chửi bới của ta để tuyên truyền xấu về người QG. Do đó xin quý vị nào không nhịn được CS thì thay vì chửi bới họ trên diễn đàn, nên cô lập họ bằng cách nhốt họ vào "TRASH" hoặc đày họ bằng "BLOCK"! Dĩ nhiên có người không "TRASH" và cũng không "BLOCK" chúng vì họ cùng phe với chúng. Cứ để cho VGCS viết cho VGCS đọc. Nếu họ forward ra diễn đàn thì ta biết rằng họ là đồng lõa của VGCS, thì ta TRASH và BLOCK họ luôn. Thế mới trừ được bọn VGCS.

Có người hỏi rằng nếu ta block hết thì còn ai trên diễn đàn. Xin quý vị đừng lo, trên các diễn đàn nầy có rất nhiều đọc giả thầm lặng và những người QG chân chính. Hãy loại trừ những bài viết có tính cách đầu độc và chỉ phổ biến những bài viết đúng đắn, giúp ích cho công cuộc chống cộng. Những bài viết đúng đắn, dù hiếm hoi, luôn được loan truyền khắp thế giới. Chẳng hạn như bài thơ "Khép Lại Quá Khứ" của Trần Chiêu Yên được post lên các websites và được đọc đi đọc lại nhiều lần trên các paltalks.

(3) Đối với những bài viết của người QG, nhưng vì phe nhóm, "vô tình" viết những bài một chiều gây chia rẽ trong cộng đồng người Việt chống cộng. Điển hình là loạt bài mới đây của tác giả Trần Văn Thưởng (một sĩ quan trong QLVNCH).

Bài viết nầy nhằm đả đảo TT Ngô Đình Diệm. (NĐD) và nền Đệ I Công Hoà. Ở đây tôi miễn bàn về nội dung của bài viết. Tôi chỉ nói đến tính cách không hợp thời, không có tác dụng tốt mà còn gây chia rẽ trong cộng đồng người Việt QG. Lý do rõ ràng là trong khối người Việt chống cộng, có kẻ chống chính phủ NĐD, mà cũng có kẻ bênh. Thế nên, sau loạt bài của Trần Văn Thưởng, có kẻ bênh mà cũng có người chống kịch liệt. Kết qủa là: CHIA RẼ. Và câu hỏi đáng đặt ra là ai có lợi trong cuộc tranh biện nầy? Câu trả lời hiển nhiên là: Cộng sản hưởng lợi! Và công đồng người Việt QG phải thiệt thòi!

Đối với những loại bài như thế nầy, Tôi thiết nghĩ là người Việt QG chân chính và có kiến thức cần ra tay để bảo vệ chính nghĩa và sự đoàn kết của cộng đồng chống lại những bài viết có lợi cho công sản (dù tác giả vô tình hoặc cố ý).

Trong những ngày vưà qua tôi học được rất nhiều từ những người trẽ dấn thân như tác giả Hương Saigon (HSG) và Amie Nguyễn. Những người tuy trẻ, nhưng không khờ khạo hoặc kém kinh nghiệm. Ngược lại, họ có can đảm, kiến thức, và nhiệt tình với quốc gia dân tộc. Họ rất nhạy bén, nhanh nhẹn dấn thân đánh đổ ngay ngụy biện, và tính cách thiên lệch của tác giả, đập tan mối đe doạ cho tình đòan kết của người Việt QG.

Cũng như các đọc giả bình thường khác, trước kia tôi từng đọc và cảm thấy bị thuyết phục bởi các tác giả như Lữ Giang, Hà Tiến Nhất, Sơn Tùng, v. v. vì họ "viết có sách màch có chư’ng". Nghĩa là những gì họ viết đều dựa vào tin tư’c, sách vở, hoặc do các giới chức tuyên bố. Vì không có thì giờ cũng như không có cơ hội để đọc tất cả mọi tài liệu, tôi nông cạn và hầu như chấp nhận những gì các tác giả nầy viết.

Sau khi đọc một số bài phản luận của HSG, tôi phải thú nhận rằng tôi đã “giác ngộ”. Nhờ những phản luận nầy mà tôi thấy rõ rằng không phải "viết có sách, mách có chứng" là lúc nào cũng đúng và chân thật. Theo ngôn ngữ của tác giả HSG, bài viết của Lữ Giang chẳng hạn, là lối viết “lộng giả thành chân”, và thiên lệch do lực chọn (selection bias — chọn tài liệu theo lập trường của mình).

Thật vậy, thữ đọc lại một đoạn của Lữ Giang viết trên diễn đàn nầy:

Trước 30. 4. 1975, Tổng Thống Thiệu không hề biết Mỹ đang làm gì và Việt Cộng đang làm gì, ngay cả Mỹ đem miền Nam giao cho Trung Quốc từ năm 1972 ông cũng không biết. Ông cứ suy nghĩ và hành động theo cảm tính, ôm chặt “Bốn Không” và nhìn vào số tiền viện trợ Mỹ để quyết định số phận của miền Nam: Mỹ viện trợ 2 tỷ, ta sẽ giữ cả miền Nam. Mỹ rút xuống còn 700 triệu, ta thu nhỏ lãnh thổ lại, chỉ giữ từ Tuy Hoà trở vào.. . Ông làm như miền Nam là của Mỹ, ông chỉ là người lính đánh thuê! Kết quả, thi hành những ý nghĩ ngông cuồng và thô thiển của mình, ông đã làm mất miền Nam trong không đầy 40 ngày, gây ra vô số tang tóc cho các chiến sĩ và dân chúng. Trên tỉnh lộ số 7 từ Pleiku về Tuy Hoà và trên các đường từ Huế đến Sai Gòn nơi nào cũng vung vãi đầy xe tăng, đại pháo, súng ống, quần áo trận. . . , máu, nước mắt và mồ hôi!” [Lữ Giang]

Tôi xin che’p lại phản luận của HSG:

Ông Lữ Giang viết một cách trơn tru như một chú học trò lém lỉnh kể lại cho thầy giáo nghe những gì đã xãy ra về một cuộc "uýnh lộn" trong giờ nghĩ. Ông đưa ra những cáo buộc nghiêm trọng mà không có một dữ kiện nào để làm bằng chứng: Nào là "Tổng Thống Thiệu không hề biết Mỹ đang làm gì" nên làm mất MNVN. Nào là "Mỹ đem miền Nam giao cho Trung Quốc từ năm 1972".

Đến nay chưa ai thấy tài liệu đáng tin cậy nào nói rõ ràng là "Mỹ đem miền Nam giao cho trung cộng. "Nhưng ông Lữ Giang viết lên đây như là một sự thật hiễn nhiên không phản bác được. Thật ra, Lữ Giang không còn đủ trí để nhận biết mình nói gì, bởi lẽ nếu Mỹ đã giao MNVN cho trung cộng rồi, thì còn gì để TT N. V. Thiệu làm mất?

Ông Lữ Giang có cách viết theo lối "lộng giả thành chân" rất "có hệ thống". Ông luôn đưa ra những con số, ngày tháng và địa danh thật (như là năm 1973, 2 tỷ , 40 ngày, tỉnh lộ số 7. . . ) cũng như chép tài liệu từ báo chí rồi lồng vào đó những khẳng định theo định hướng của ông. Đây là một tiểu xảo tuyên truyền có nghiên cứu đã được áp dụng từ nhiều năm qua nhằm hướng dẫn quần chúng tin tưỡng vào một đường hướng chính trị mà tác giả (hoặc một quyền lực nào đó) mong muốn.” [HSG.

Suy nghĩ cho kỹ, lý luận trên của HSG rất vũng và chính xác. Chính vì thế mà Lữ Giang chưa bao giờ chống đở được. Tam thập lục kế, ông chọn kế “CHẨU (TRỐN)” là lẽ đương nhiên.

Tóm lại, đối luận trên của HSG chống lại bài viết của Lữ Giang là một bằng chư’ng hùng hồn cho thấy rằng ta nên trực diện với những bài viết của bất cứ ai có hại cho chính nghĩa và cuộc chiến đấu của ngườ Việt QG chống cộng. Nếu những đối luận nầy không làm cho kẻ ác tâm lùi bước nó cũng giúp cho đọc giả thấy rõ dả tâm của tác giả và không mắc bẩy của kẻ gian.

Trong thời đại truyền thông, một bài viết trong phút chốc có thể được truyền di khắp năm châu. Để mặc cho CS và VGCS tự do tuyên truyền mà không phản bác là một thái độ tiêu cực nguy hiểm.

Lê Tường An

Góp ý của “Thomas D. Tran” tdtran747

Kính chuyển đọc, suy ngẫm và góp ý. Thiển nghĩ nên phân lọại những bài nào Nên và Không nên phản biện. Tôi viết Phản Biện mà không viết Tranh Luận. Vì tranh luận thì sẽ dai dẳng không bao giờ dứt, và đó là điều đối phương, cs hay thân cộng, mong muốn đề đạt được mục đích chính là Làm Loãng Dư Luận về một vấn đề nào đó mà chúng đang thi hành, dự trù thi hành trên tầm vóc lớn.

Khi phản biện thì cần phải giáng một đòn Chí Tử, đại khái như biện minh trạng của luật sư bên bị trước tòa. (Tôi có thể thí dụ sai) Không làm được như thế thì đó là cơ hội cho đối phương thêm dịp thêu dệt bêu xấu người phản biện. Khi một người phe Ta đã phản biện, nếu có khả năng thì nên tiếp tay "cộng đả" để đối phương thấy đuối lý mà ngưng viết.

Đối với thành phần thường ưa "nổ" để tự đánh bóng bằng cách chê suốt lượt từ trên xuống dưới, từ tả sang hữu, thì chẳng nên mất thì giờ phản biện, Phản biện là mắc mưu chúng vì đã làm chúng "nổi đình đám" để mà huyênh hoang. rằng "ta đã làm cho tên ấy tên nọ phải ra lời" Không thiếu người có tâm địa mượn danh như thế.

Tóm lại, đánh phá cá nhân thì chẳng nên mất công, mất thì giờ. Đánh phá những gì có tính cách đại sự như chủ trương, đường lối, v. v… thì nên phản biện nếu có tài liệu, bằng cớ xác thưc dẫn chứng để đánh một đòn chí tử khiến đối phương phải nín khe.

Kính chuyển để suy ngẫm và góp ý.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.